卧疾,答刘道士

唐代 钱起
白露蚕已丝,空林日凄清。寥寥昼扉掩,独卧秋窗明。 宝字比仙药,羽人寄柴荆。长吟想风驭,恍若升蓬瀛。
bái cán   kōng lín qīng liáo liáo zhòu fēi yǎn   qiū chuāng míng
bǎo xiān yào   rén chái jīng cháng yín xiǎng fēng   huǎng ruò shēng péng yíng