卧疾

唐代 张籍
身病多思虑,亦读神农经。空堂留灯烛,四壁青荧荧。 羁旅随人欢,贫贱还自轻。今来问良医,乃知病所生。 僮仆各忧愁,杵臼无停声。见我形憔悴,劝药语丁宁。 春雨枕席冷,窗前新禽鸣。开门起无力,遥爱鸡犬行。 服药察耳目,渐如醉者醒。顾非达性命,犹为忧患生。
shēn bìng duō   shén nóng jīng kōng táng liú dēng zhú   qīng yíng yíng
suí rén huān   pín jiàn hái qīng jīn lái wèn liáng   nǎi zhī bìng suǒ shēng
tóng yōu chóu   chǔ jiù tíng shēng jiàn xíng qiáo cuì   quàn yào dīng níng
chūn zhěn lěng   chuāng qián xīn qín míng kāi mén   yáo ài quǎn xíng
yào chá ěr   jiàn zuì zhě xǐng fēi xìng mìng   yóu wèi yōu huàn shēng