我存晓过

明代 释函可
春来安得到柴扉,望断孤云更不飞。寒泪满眶无地洒,却将数点湿僧衣。
chūn lái ān dào chái fēi   wàng duàn yún gèng fēi hán lèi mǎn kuàng què   jiāng shǔ diǎn shī sēng 湿