卧病作二首 其一

明代 唐顺之
孤踪原自与时屯,两月郎官半闭门。药石番为二孺笑,精华秪觉百骸存。 鲁门未惯爰居性,楚客愁窥虎豹阍。却忆扁舟秋泛处,洞庭木叶水波翻。
zōng yuán shí tún   liǎng yuè láng guān bàn mén yào shí fān wèi èr xiào jīng   huá zhī jué bǎi hái cún    
mén wèi guàn yuán xìng   chǔ chóu kuī bào hūn què piān zhōu qiū fàn chù dòng   tíng shuǐ fān