卧病旬日未己闲书所感

清代 黄宗羲
此地那堪再度年, 此身惭愧在灯前。 梦中失哭儿呼我, 天末招魂鸟降筵。 好友多从忠节传, 人情不尽绝交篇。 于今屈指几回死, 未死犹然被病眠。
kān zài nián  
shēn cán kuì zài dēng qián
mèng zhōng shī ér  
tiān zhāo hún niǎo jiàng yán
hǎo yǒu duō cóng zhōng jié chuán  
rén qíng jìn jué jiāo piān
jīn zhǐ huí  
wèi yóu rán bèi bìng mián