卧病静慈写怀

明代 王守仁
卧病空山春复夏,山中幽事最能知。雨晴阶下泉声急,夜静松间月色迟。 把卷有时眠白石,解缨随意濯清漪。吴山越峤俱堪老,正奈燕云系远思。
bìng kōng shān chūn xià   shān zhōng yōu shì zuì néng zhī qíng jiē xià quán shēng   jìng sōng jiān yuè chí    
juàn yǒu shí mián bái shí   jiě yīng suí zhuó qīng shān yuè jiào kān lǎo zhèng   nài yàn yún yuǎn