卧病集杜答黎信十首 其二

明代 杨士奇
天时人事只相催,怀抱何时独好开。气酣日落西风来,口虽吟咏心中哀。 亦知穷愁安在哉,生前相遇且衔杯。江上人家桃树枝,千朵万朵压枝低。 风妒红花却倒吹。人生几何春已夏,应须旨酒送生涯。
tiān shí rén shì zhǐ xiāng cuī   huái 怀 bào shí hǎo kāi hān luò fēng 西 lái kǒu   suī yín yǒng xīn zhōng āi    
zhī qióng chóu ān zài zāi   shēng qián xiāng qiě xián bēi jiāng shàng rén jiā táo shù zhī qiān   duǒ wàn duǒ zhī    
fēng hóng huā què dào chuī rén shēng chūn xià yìng   zhǐ jiǔ sòng shēng