卧病集杜答黎信十首

明代 杨士奇
此乡之人气量窄,我独觉子神充实。十日不一见颜色,时复看云泪沾臆。 感时抚事增惋伤,人生会合不可常。草閤柴扉星散居,不道故人无素书。 素书一月凡一束,纸长要自三过读。故人相见未从容,令我心中苦不足。 寒雨飒飒枯树湿,欲往城南忘南北。感君意气无所惜,昔者相过今不得。 此心烱烱君应识。
xiāng zhī rén liàng zhǎi   jué zi shén chōng shí shí jiàn yán   shí kàn yún lèi zhān
gǎn shí shì zēng wǎn shāng   rén shēng huì cháng cǎo chái fēi xīng sǎn   dào rén shū
shū yuè fán shù   zhǐ zhǎng yào sān guò rén xiàng jiàn wèi cóng róng   lìng xīn zhōng
hán shù shī 湿   wǎng chéng nán wàng nán běi gǎn jūn suǒ   zhě xiāng guò jīn
xīn jiǒng jiǒng jūn yīng shí