卧病集杜答黎信十首

明代 杨士奇
隔户杨柳弱袅袅,孰知茅斋绝低小。人生留滞生理难,强移栖息一枝安。 朋知来问腼我颜,安得广厦千万间。青春欲尽急还乡,身欲奋飞病在床。 荆扬春冬异风土,终日戚戚思羁旅。形神寂寞甘辛苦,世人那得知其故。 自断此生休问天,浊醪粗饭任吾年。将诗不必万人传。 小儿学问止论语,恰有三百青铜钱。
yáng liǔ ruò niǎo niǎo   shú zhī máo zhāi jué xiǎo rén shēng liú zhì shēng nán   qiáng zhī ān
péng zhī lái wèn miǎn yán   ān guǎng 广 shà qiān wàn jiān qīng chūn jǐn huán xiāng   shēn fèn fēi bìng zài chuáng
jīng yáng chūn dōng fēng   zhōng xíng shén gān xīn   shì rén de zhī
duàn shēng xiū wèn tiān   zhuó láo fàn rèn nián jiāng shī wàn rén chuán
xiǎo ér xué wèn zhǐ lún   qià yǒu sān bǎi qīng tóng qián