卧病

唐代 许浑
寒窗灯尽月斜晖,佩马朝天独掩扉。清露已凋秦塞柳, 白云空长越山薇。病中送客难为别,梦里还家不当归。 惟有寄书书未得,卧闻燕雁向南飞。
hán chuāng dēng jǐn yuè xié huī   pèi cháo tiān yǎn fēi qīng diāo qín sāi liǔ  
bái yún kōng zhǎng yuè shān wēi bìng zhōng sòng nán wéi bié   mèng huán jiā dàng guī
wéi yǒu shū shū wèi   wén yàn yàn xiàng nán fēi