卧病

唐代 戴叔伦
门掩青山卧,莓苔积雨深。病多知药性,客久见人心。 众鸟趋林健,孤蝉抱叶吟。沧洲诗社散,无梦盍朋簪。
mén yǎn qīng shān   méi tái shēn bìng duō zhī yào xìng   jiǔ jiàn rén xīn
zhòng niǎo lín jiàn   chán bào yín cāng zhōu shī shè sàn   mèng péng zān