闻子规

唐代 李山甫
冤禽名杜宇,此事更难知。昔帝一时恨,后人千古悲。 断肠思故国,啼血溅芳枝。况是天涯客,那堪□□眉。
yuān qín míng   shì gèng nán zhī shí hèn   hòu rén qiān bēi
duàn cháng guó   xuè jiàn fāng zhī kuàng shì tiān   kān     méi