闻钟岭

元代 舒頔
春雨闻钟岭,乱山啼杜鹃。因思乱离日,复见太平年。 步月栖岩穴,凌霜度岭巅。古松曾识我,深省复潸然。
chūn wén zhōng lǐng   luàn shān juān yīn luàn   jiàn tài píng nián    
yuè yán xué   líng shuāng lǐng diān sōng céng shí shēn   xǐng shān rán