闻钟

宋代 何绛
苦行僧何在,一敲一听生。非关来远近,得处即分明。 岂但人心觉,直令天地清。坐观人境际,雪月夜阶盈。
xíng sēng zài   qiāo tīng shēng fēi guān lái yuǎn jìn   chù fēn míng
dàn rén xīn jué   zhí lìng tiān qīng zuò guān rén jìng   xuě yuè jiē yíng