闻钟

唐代 皎然
古寺寒山上,远钟扬好风。声馀月树动,响尽霜天空。 永夜一禅子,泠然心境中。
hán shān shàng   yuǎn zhōng yáng hǎo fēng shēng yuè shù dòng   xiǎng jǐn shuāng tiān kōng
yǒng chán   líng rán xīn jìng zhōng