闻筝

明代 康海
宝靥西邻女,鸣筝傍玉台。 秋风孤鹤唳,落日百泉洄。 座客皆惊引,行云欲下来。 不知弦上曲,清切为谁哀。
bǎo 西 lín   míng zhēng bàng tái  
qiū fēng   luò bǎi quán huí  
zuò jiē jīng yǐn   xíng yún xià lai  
zhī xián shàng   qīng qiē wèi shuí āi