闻云中唳鹤

唐代 章孝标
久在青田唳,天高忽暂闻。翩翩萦碧落,嘹唳入重云。 出谷莺何待,鸣岐凤欲群。九皋宁足道,此去透絪缊。
jiǔ zài qīng tián   tiān gāo zàn wén piān piān yíng luò   liáo zhòng yún
chū yīng dài   míng fèng qún jiǔ gāo níng dào   tòu yīn yūn