闻雨凉意可掬

宋代 韩淲
秋声连夜起,雨过雨来时。睡觉风生屋,凉知水到池。 交游稀自好,出入懒方宜。只被章泉误,书题又寄诗。
qiū shēng lián   guò lái shí shuì jiào fēng shēng liáng   zhī shuǐ dào chí    
jiāo yóu hào   chū lǎn fāng zhǐ bèi zhāng quán shū   yòu shī