闻袁鲁望登第志喜却寄

明代 王世贞
虎丘池头与君别,片片寒霜走鸣铗。十年仍上泣玉书,千里果至泥金帖。 野夫欢叫四坐闻,忽忆少时慕终军。一言唾手取青紫,蹉跎归种南山云。 要知晚成差有味,男儿有才岂终弃。君不见老骥剪拂时,踠足长鸣裂珠辔。
qiū chí tóu jūn bié   piàn piàn hán shuāng zǒu míng jiá shí nián réng shàng shū qiān   guǒ zhì jīn tiē    
huān jiào zuò wén   shǎo shí zhōng jūn yán tuò shǒu qīng cuō   tuó guī zhǒng nán shān yún    
yào zhī wǎn chéng chà yǒu wèi   nán ér yǒu cái zhōng jūn jiàn lǎo jiǎn shí wǎn   cháng míng liè zhū pèi