闻猿
瘦尽腰围不为诗,良辰流落自成衰。
也知客里偏多感,谁料天涯有许悲。
汉塞角残人不寐,渭城歌罢客将离。
故应未抵闻猿恨,况是巫山庙里时。
shòu
瘦
jǐn
尽
yāo
腰
wéi
围
bù
不
wéi
为
shī
诗
,
liáng
良
chén
辰
liú
流
luò
落
zì
自
chéng
成
shuāi
衰
。
。
yě
也
zhī
知
kè
客
lǐ
里
piān
偏
duō
多
gǎn
感
,
shéi
谁
liào
料
tiān
天
yá
涯
yǒu
有
xǔ
许
bēi
悲
。
。
hàn
汉
sāi
塞
jiǎo
角
cán
残
rén
人
bú
不
mèi
寐
,
wèi
渭
chéng
城
gē
歌
bà
罢
kè
客
jiāng
将
lí
离
。
。
gù
故
yīng
应
wèi
未
dǐ
抵
wén
闻
yuán
猿
hèn
恨
,
kuàng
况
shì
是
wū
巫
shān
山
miào
庙
lǐ
里
shí
时
。
。