闻雨

宋代 方岳
夜闻一霎两霎雨,春着村南村北花。 紫绵扑扑海棠蕾,翠毯茸茸沙蒋芽。 游芳要非老者事,幽意自属山人家。 东风莫漫尽桃李,留与绕屋深桑麻。
wén shà liǎng shà   chūn zhe cūn nán cūn běi huā  
mián hǎi táng lěi   cuì tǎn róng róng shā jiǎng  
yóu fāng yào fēi lǎo zhě shì   yōu shǔ shān rén jiā  
dōng fēng màn jǐn táo   liú rào shēn sāng