闻雨

宋代 陆游
慷慨心犹壮,蹉跎鬓已秋。 百年殊鼎鼎,万事祗悠悠。 不悟鱼千里,终归貉一丘。 夜阑闻急雨,起坐涕交流。
kāng kǎi xīn yóu zhuàng   cuō tuó bìn qiū
bǎi nián shū dǐng dǐng   wàn shì zhī yōu yōu
qiān   zhōng guī qiū
lán wén   zuò jiāo liú