闻雨

唐代 张说
多雨绝尘事,寥寥入太玄。城阴疏复合,檐滴断还连。 念我劳造化,从来五十年。误将心徇物,近得还自然。 闲居草木侍,虚室鬼神怜。有时进美酒,有时泛清弦。 声真不世识,心醉岂言诠。
duō jué chén shì   liáo liáo tài xuán chéng yīn shū   yán duàn huán lián
niàn láo zào huà   cóng lái shí nián jiāng xīn xùn   jìn hái rán
xián cǎo shì   shì guǐ shén lián yǒu shí jìn měi jiǔ   yǒu shí fàn qīng xián
shēng zhēn bu shi shí   xīn zuì yán quán