闻莺

宋代 韩淲
拓落闲身著涧边,地偏犹幸可回旋。青桐已长阴敷嫩,黄鸟初飞语转圆。
tuò luò xián shēn zhù jiàn biān   piān yóu xìng huí xuán qīng tóng zhǎng yīn nèn huáng   niǎo chū fēi zhuǎn yuán