闻莺

宋代 姚勉
风吹微湍入松篁,云幢叶盖相低昂。 山禽此时似得意,杂奏一曲娱新凉。 流莺颇嫌无宫商,飞来中间作笙簧。 广寒一阕新霓裳,天遣鼓吹吟诗肠。 取书细读与相和,金舂玉应声琅琅。 曲终书罢各无语,林影满庭清昼长。
fēng chuī wēi tuān sōng huáng   yún zhuàng gài xiāng áng  
shān qín shí shì   zòu xīn liáng  
liú yīng xián gōng shāng   fēi lái zhōng jiàn zuò shēng huáng  
guǎng 广 hán què xīn cháng   tiān qiǎn chuī yín shī cháng  
shū xiāng   jīn chōng yīng shēng láng láng  
zhōng shū   lín yǐng mǎn tíng qīng zhòu zhǎng