闻莺

唐代 于敖
玉绳河汉晓纵横,万籁潜收莺独鸣。 能将百啭清心骨,宁止闲窗梦不成。
shéng hàn xiǎo zòng héng   wàn lài qián shōu yīng míng
néng jiāng bǎi zhuàn qīng xīn   níng zhǐ xián chuāng mèng chéng