闻一二故人相继而逝,感叹书怀

宋代 杨万里
故人昔同朝,与游每甚欢。 岂缘势利合,相得文字间。 有顷各补外,不见今六年。 我来荆溪上,敲榜索租钱。 故人复双入,飞上青云端。 我虽世味澹,羡心能恝然。 忽傅故人去,得书墨未乾。 又傅故人亡,惊悼摧肺肝。 鼎贵良独佳,安贫未遽贤。 向以我易彼,安知不作难。 今以彼易我,试问谁当悭。 如何捐此躯,必要慱好官。 顾谓妻与子,官满当归田。 我贱汝勿羞,我贫汝勿叹。 从汝丐我身,百年庶团栾。 妻子笑答我,修短未易言。 富贵必速殒,郭令当夭残。 贫贱杲永筭,颜子寿必延。 我复答渠道,薄命我自怜。 我福肯如郭,我德敢望颜。 造物本啬与,我乃多取旃。 借令彼不怒,退省我独安。 汝言自有理,我意不可还。
rén tóng cháo   yóu měi shén huān  
yuán shì   xiāng de wén jiān  
yǒu qǐng wài   jiàn jīn liù nián  
lái jīng shàng   qiāo bǎng suǒ qian  
rén shuāng   fēi shàng qīng yún duān  
suī shì wèi dàn   xiàn xīn néng jiá rán  
rén   shū wèi qián  
yòu rén wáng   jīng dào cuī fèi gān  
dǐng guì liáng jiā   ān pín wèi xián  
xiàng   ān zhī zuò nán  
jīn   shì wèn shuí dāng qiān  
juān   yào tuán hǎo guān  
wèi zi   guān mǎn dāng guī tián  
jiàn xiū   pín tàn  
cóng gài shēn   bǎi nián shù tuán luán  
xiào   xiū duǎn wèi yán  
guì yǔn   guō lìng dāng yāo cán  
pín jiàn gǎo yǒng suàn   yán zi shòu 寿 yán  
dào   mìng lián  
kěn guō   gǎn wàng yán  
zào běn   nǎi duō zhān  
jiè lìng   tuì 退 xǐng ān  
yán yǒu   hái