闻雁杂咏 其一 霜林闻雁
繁霜变危绿,叶叶作秋声。绕树一为听,长空数雁鸣。
飘零无定所,远近自分明。共有坚冰戒,高飞惬野情。
fán
繁
shuāng
霜
biàn
变
wēi
危
lǜ
绿
,
yè
叶
yè
叶
zuò
作
qiū
秋
shēng
声
rào
。
shù
绕
yī
树
wèi
一
tīng
为
cháng
听
,
kōng
长
shù
空
yàn
数
míng
雁
鸣
。
piāo
飘
líng
零
wú
无
dìng
定
suǒ
所
,
yuǎn
远
jìn
近
zì
自
fēn
分
míng
明
gòng
。
yǒu
共
jiān
有
bīng
坚
jiè
冰
gāo
戒
,
fēi
高
qiè
飞
yě
惬
qíng
野
情
。