闻雁杂咏 其十三 孤灯闻雁
枯禅如木石,深坐对银缸。静极乃闻雁,声高犹到窗。
履霜心自苦,带月影俱双。莫怪焚膏客,秋怀老未降。
kū
枯
chán
禅
rú
如
mù
木
shí
石
,
shēn
深
zuò
坐
duì
对
yín
银
gāng
缸
jìng
。
jí
静
nǎi
极
wén
乃
yàn
闻
shēng
雁
,
gāo
声
yóu
高
dào
犹
chuāng
到
窗
。
lǚ
履
shuāng
霜
xīn
心
zì
自
kǔ
苦
,
dài
带
yuè
月
yǐng
影
jù
俱
shuāng
双
mò
。
guài
莫
fén
怪
gāo
焚
kè
膏
qiū
客
,
huái
秋
lǎo
怀
wèi
老
jiàng
未
降
。