闻严坦叔入朝再用前韵

宋代 戴复古
我本江湖客,归来二月春。 居多闭门日,未卜赏花辰。 绕树鹊声喜,隔帘莺语新。 可怜垂白叟,却羡踏青人。
běn jiāng   guī lái èr yuè chūn
duō mén   wèi shǎng huā chén
rào shù què shēng   lián yīng xīn
lián chuí bái sǒu   què xiàn qīng rén