闻杨和卿在馆中读易不去手赠以诗

宋代 家铉翁
人人读医经,知尊黄与岐。 杨子读医经,乃以羲文周孔而为归。 易中有妙义,医中之奥与易相表里。 六十四卦字字是心法,八十一篇篇篇具易理。 神圣工巧莫向外边求,洁净精微只此本心是。 君观恒卦字之文,左心右日合而成。 心体湛然绝纖翳,日新又新常惺惺。 要之医经本自易经出,前圣作之后圣述。 子以医心会易心,三部九候中间有太极。
rén rén jīng   zhī zūn huáng  
yáng jīng   nǎi wén zhōu kǒng ér wèi guī  
zhōng yǒu miào   zhōng zhī ào xiāng biǎo  
liù shí guà shì xīn   shí piān piān piān  
shén shèng gōng qiǎo xiàng wài bian qiú   jié jìng jīng wēi zhī běn xīn shì  
jūn guān héng guà zhī wén   zuǒ xīn yòu ér chéng  
xīn zhàn rán jué xiān   xīn yòu xīn cháng xīng xīng  
yào zhī jīng běn jīng chū   qián shèng zuò zhī hòu shèng shù  
zi xīn huì xīn   sān jiǔ hòu zhōng jiān yǒu tài