闻杨大受凌吉叟吴次山诸友讣音有感二首
落落霜余树,疏疏晓后星。
经年才契阔,故友半凋零。
有梦怀风采,何人作墓铭。
老孤无限泪,空望浙山青。
luò
落
luò
落
shuāng
霜
yú
余
shù
树
,
shū
疏
shū
疏
xiǎo
晓
hòu
后
xīng
星
。
。
jīng
经
nián
年
cái
才
qì
契
kuò
阔
,
gù
故
yǒu
友
bàn
半
diāo
凋
líng
零
。
。
yǒu
有
mèng
梦
huái
怀
fēng
风
cǎi
采
,
hé
何
rén
人
zuò
作
mù
墓
míng
铭
。
。
lǎo
老
gū
孤
wú
无
xiàn
限
lèi
泪
,
kōng
空
wàng
望
zhè
浙
shān
山
qīng
青
。
。