闻雁

唐代 王质
我性爱风竹,历耳如筦弦。两日偶不闻,但见青摩烟。 半夜意展转,时闻雁翩翩。未能叫云月,而我独不眠。 抱被夜徙榻,空堂秋山连。亦有鸥鹭栖,历历鸣更传。 为汝饮一杯,问汝以一言。不居芦苇中,乃巢苍翠巅。 萧萧西风多,一等菰蒲寒。远来有相伴,汝等岂不贤。 不觉点急急,难通意惓惓。振翼忽飞去,江湖水连天。
xìng ài fēng zhú   ěr guǎn xián liǎng ǒu wén   dàn jiàn qīng yān
bàn zhǎn zhuǎn   shí wén yàn piān piān wèi néng jiào yún yuè   ér mián
bào bèi   kōng táng qiū shān lián yǒu ōu   míng gèng chuán
wèi yǐn bēi   wèn yán wěi zhōng   nǎi cháo cāng cuì diān
xiāo xiāo 西 fēng duō   děng hán yuǎn lái yǒu xiāng bàn   děng xián
jué diǎn   nán tōng quán quán zhèn fēi   jiāng shuǐ lián tiān