闻雁

唐代 齐己
何处人惊起,飞来过草堂。丹心劳避弋,万里念随阳。 影断风天月,声孤荻岸霜。明年趁春去,江上别鸳鸯。
chǔ rén jīng   fēi lái guò cǎo táng dān xīn láo   wàn niàn suí yáng
yǐng duàn fēng tiān yuè   shēng àn shuāng míng nián chèn chūn   jiāng shàng bié yuān yāng