闻雁

宋代 陆游
霜高木叶空,月落天宇黑。 哀哀断行雁,来自关塞北。 江湖稻粱少,念汝安得食?芦深洲渚冷,岁晚霰雪逼。 不知重云外,何处避毕弋?我穷思远征,羡汝有羽翼。
shuāng gāo kōng   yuè luò tiān hēi  
āi āi duàn háng yàn   lái guān sài běi  
jiāng dào liáng shǎo   niàn ān shí   shēn zhōu zhǔ lěng   suì wǎn xiàn xuě  
zhī zhòng yún wài   chǔ   qióng yuǎn zhēng   xiàn yǒu