闻雁

宋代 梅尧臣
湿云夜不散,薄处微有星。 孤雁去何急,一声愁更听。 心应失旧侣,翅已高青冥。 几日江海上,凫鸥共满汀。
shī 湿 yún sàn   báo chù wēi yǒu xīng  
yàn   shēng chóu gèng tīng  
xīn yīng shī jiù   chì gāo qīng míng  
jiāng hǎi shàng   ōu gòng mǎn tīng