闻雁

明代 何景明
鸣雁南方去,人今北地闻。水寒沉塞角,沙暮起秋云。 独叫如求侣,相呼恐失群。高楼潜望尔,乡思转纷纷。
míng yàn nán fāng   rén jīn běi wén shuǐ hán chén sāi jiǎo shā   qiū yún    
jiào qiú   xiāng kǒng shī qún gāo lóu qián wàng ěr xiāng   zhuǎn fēn fēn