闻雁

宋代 黄裳
露下多时雁未鸣,数声云外此宵征。北人书到三秋尽,南国弓閒一字横。 孤馆有谁惊好梦,平芦何处起寒更。想应俎上终须免,宜向方塘寄此生。
xià duō shí yàn wèi míng   shù shēng yún wài xiāo zhēng běi rén shū dào sān qiū jǐn   nán guó gōng xián héng
guǎn yǒu shuí jīng hǎo mèng   píng chǔ hán gēng xiǎng yīng shàng zhōng miǎn   xiàng fāng táng shēng