闻雁

唐代 杜牧
带霜南去雁,夜好宿汀沙。惊起向何处,高飞极海涯。 入云声渐远,离岳路由赊。归梦当时断,参差欲到家。
dài shuāng nán yàn   hǎo 宿 tīng shā jīng xiàng chǔ   gāo fēi hǎi
yún shēng jiàn yuǎn   yuè yóu shē guī mèng dāng shí duàn   cēn dào jiā