闻雪诗醉书于平顶山市

近现代 卢青山
向年祈雪心如风,今年闻雪心先恫。向年偶得一雪狂我斝,今年磐陀暴雪狂寰中。 江南雪正落,故人记我旧游踪,遥遥为我置杯盅。 告我携游之所不可及,千山万山皓已封。泥涂筑冰石梁陷,犁牛冻死菜甲空。 其溃者屋断者讯,邻里咫尺孤闭如蛹虫。潇湘雪正落,故人知我乡思穷,报我杯中酒已暖,携来映雪琥珀红。 但惜郴江已共少游死,夯结不复水流东。居人电水两隔绝,维火不举被不重。 檐头须角棱戟戟,十日坐困摧心胸。譬犹居冰釜,其下地狱之寒火光熊熊。 复如蜂王忽失窠屋乱,穷投亟走号群蜂。闻此皆惨沮,两间默不语。 岂不怀归岁云暮,廿年家破无寸土。今年且欲行中州,为人半子趋人府。 虽无哺养刻骨恩,差为戚眷慰我腑。火车有大驿,爰居粤之极,以此贯吾华,如躯伏血脉。 我亦趋趋来,幸能乞一席。趋趋未至驿前坪,秽腥来喷鼻欲立。 群氓粟聚蛆所叠,呼不能出吸不入。如菜籽入油箍窄,汝肺我肝不可析。 嗟六十万欲归家客,卧起于斯数日夕。想见村头伫守人,发黑者白白者髡。 侧闻其语语尤吞,阻雪之车百以囤。更无论其既发者,五日六日滞于野。 食不得食,溷不得暇,力不足以推车以前驰,夫何置微生于此狰狞之雪下。 我闻掉首久悽怆,势不得已飞以航。下视白云横汗漫,恍若积雪之高及穹苍。 我至众亲迎以喜,披我羊裘与护耳;不识车中阻雪人,去家千里抑万里。
xiàng nián xuě xīn fēng   jīn nián wén xuě xīn xiān dòng xiàng nián ǒu xuě kuáng jiǎ   jīn nián pán tuó bào xuě kuáng huán zhōng
jiāng nán xuě zhèng luò   rén jiù yóu zōng   yáo yáo wèi zhì bēi zhōng
gào xié yóu zhī suǒ   qiān shān wàn shān hào fēng zhù bīng shí liáng xiàn   niú dòng cài jiǎ kōng
kuì zhě duàn zhě xùn   lín zhǐ chǐ yǒng chóng xiāo xiāng xuě zhèng luò   rén zhī xiāng qióng   bào bēi zhōng jiǔ nuǎn   xié lái yìng xuě hóng
dàn chēn jiāng gòng shǎo yóu   hāng jié shuǐ liú dōng rén diàn shuǐ liǎng jué   wéi huǒ bèi zhòng
yán tóu jiǎo léng   shí zuò kùn cuī xīn xiōng yóu bīng   xià zhī hán huǒ guāng xióng xióng
fēng wáng shī luàn   qióng tóu zǒu hào qún fēng wén jiē cǎn   liǎng jiān
huái 怀 guī suì yún   niàn 廿 nián jie cùn jīn nián qiě xíng zhōng zhōu   wéi rén bàn rén
suī yǎng ēn   chà wèi juàn wèi huǒ chē yǒu 驿   yuán yuè zhī   guàn huá   xuè mài
lái   xìng néng wèi zhì 驿 qián píng   huì xīng lái pēn
qún méng suǒ dié   néng chū cài yóu zhǎi   fèi gān
jiē liù shí wàn guī jiā   shù xiǎng jiàn cūn tóu zhù shǒu rén   hēi zhě bái bái zhě kūn
wén yóu tūn   xuě zhī chē bǎi dùn gèng lùn zhě   liù zhì
shí shí   hùn xiá   tuī chē qián chí   zhì wēi shēng zhēng níng zhī xuě xià
wén diào shǒu jiǔ chuàng   shì de fēi háng xià shì bái yún héng hàn màn   huǎng ruò xuě zhī gāo qióng cāng
zhì zhòng qīn yíng   yáng qiú ěr   shí chē zhōng xuě rén   jiā qiān wàn