闻鴞

宋代 王禹偁
元精育万汇,羽族何茫茫。 为怪有鸱鴞,为瑞称凤皇。 凤皇不时出,未识五色章。 吾生在邹鲁,风土殊远方。 鸣鸠随乳燕,日夕巢我梁。 翩翾杂鸟雀,穿屋率为常。 又从筮仕来,五年居帝乡。 更直入承明,侍宴趋未央。 上林闻莺啭,巧舌如笙簧。 鸱鴞徒知名,闻见实未尝。 顷年谪商山,听之已悲凉。 今兹出内庭,罚郡来永阳。 谁知尔鸋鴂,营巢在城墙。 年加睡渐少,秋尽漏且长。 鸣啸殊不已,历历含微霜。 孺人泣我右,稚子啼我傍。 吾心非达士,讵免亦伥伥。 人生纵百岁,忽若石火光。 其间有穷通,幽昧难自量。 我爱臯与夔,峨冠虞舜堂。 箫韶闻九成,丹穴来锵锵。 又爱闳与散,陈力遇文王。 鸑鷟听岐山,多士周道昌。 嗟嗟汉贾谊,年少谪南荒。 故有鹏鸟赋,倚伏理甚详。 郇公暨邺侯,放逐同一邦。 夜深闻此鸟,韦公涕沾裳。 李侯举酒令,斯音非不祥。 坐客如不闻,罚之以巨觞。 遂使恶鸟声,听之靡所伤。 赞皇贬袁州,怀鴞义亦臧。 乃知昔贤哲,未免亦凄遑。 况予不肖者,冒宠登朝行。 报国惟直道,谋身昧周防。 四年两度黜,鬓发已苍苍。 虽得五品官,销尽百链钢。 何当解印绶,归田谢膏粱。 教儿勤稼穑,与妻甘糟糠。 凤来非我庆,号集非吾殃。 优游尽天年,身世俱可忘。
yuán jīng wàn huì   máng máng
wèi guài yǒu chī xiāo   wèi ruì chēng fèng huáng
fèng huáng shí chū   wèi shí zhāng
shēng zài zōu   fēng shū yuǎn fāng
míng jiū suí yàn   cháo liáng
piān xuān niǎo què   chuān 穿 wèi cháng
yòu cóng shì shì lái   nián xiāng
gēng zhí chéng míng   shì yàn wèi yāng
shàng lín wén yīng zhuàn   qiǎo shé shēng huáng
chī xiāo zhī míng   wén jiàn shí wèi cháng
qǐng nián zhé shāng shān   tīng zhī bēi liáng
jīn chū nèi tíng   jùn lái yǒng yáng
shéi zhī ěr níng jué   yíng cháo zài chéng qiáng
nián jiā shuì jiàn shǎo   qiū jǐn lòu qiě zhǎng
míng xiào shū   hán wēi shuāng
rén yòu   zhì bàng
xīn fēi shì   miǎn chāng chāng
rén shēng zòng bǎi suì   ruò shí huǒ guāng
jiān yǒu qióng tōng   yōu mèi nán liàng
ài gāo kuí   é guān shùn táng
xiāo sháo wén jiǔ chéng   dān xué lái qiāng qiāng
yòu ài hóng sàn   chén wén wáng
yuè zhuó tīng shān   duō shì zhōu dào chāng
jiē jiē hàn jiǎ   nián shào zhé nán huāng
yǒu péng niǎo   shén xiáng
huán gōng hòu   fàng zhú tóng bāng
shēn wén niǎo   wéi gōng zhān shang
hóu jiǔ lìng   yīn fēi xiáng
zuò wén   zhī shāng
suì shǐ 使 è niǎo shēng   tīng zhī suǒ shāng
zàn huáng biǎn yuán zhōu   huái 怀 xiāo zāng
nǎi zhī xián zhé   wèi miǎn huáng
kuàng xiào zhě   mào chǒng dēng cháo xíng
bào guó wéi zhí dào   móu shēn mèi zhōu fáng
nián liǎng chù   bìn cāng cāng
suī pǐn guān   xiāo jǐn bǎi liàn gāng
dāng jiě yìn shòu   guī tián xiè gāo liáng
jiào ér qín jià   gān zāo kāng
fèng lái fēi qìng   hào fēi yāng
yōu yóu jǐn tiān nián   shēn shì wàng