文仙石歌送田景瞻

明代 顾璘
高平仙人栖稳处,长林叠嶂含风露。仙人一去不复还,山中白石长如故。 苍龙时上石床眠,老鹤犹窥丹灶烟。金枝翠盖知何所,洞门月色长娟娟。 南州太守有仙骨,分符亦得烟霞窟。平郊微雨动朱轮,多少高情坐超忽。 春城春物好融神,扪萝曳履上嶙峋。倘逢石髓归来日,好忆东曹抱病人。
gāo píng xiān rén wěn chù   cháng lín dié zhàng hán fēng xiān rén huán shān   zhōng bái shí zhǎng    
cāng lóng shí shàng shí chuáng mián   lǎo yóu kuī dān zào yān jīn zhī cuì gài zhī suǒ dòng   mén yuè zhǎng juān juān    
nán zhōu tài shǒu yǒu xiān   fēn yān xiá píng jiāo wēi dòng zhū lún duō   shǎo gāo qíng zuò chāo    
chūn chéng chūn hǎo róng shén   mén luó shàng lín xún tǎng féng shí suǐ guī lái hǎo   dōng cáo bào bìng rén