闻香霞客保阳却寄

清代 严遂成
秦关落叶最飘零,一片离声不可听。雁断清霜瓠子渎,莲沉细雨锦帆泾。 缘何未老偏多病,赖是无官得独醒。今夜月明吾入梦,瑶琴理罢水哉亭。
qín guān luò zuì piāo líng   piàn shēng tīng yàn duàn qīng shuāng   lián chén jǐn fān jīng
yuán wèi lǎo piān duō bìng   lài shì guān xǐng jīn yuè míng mèng   yáo qín shuǐ zāi tíng