闻吴山钟

宋代 姚勉
举世昏昏醉梦中,一声震撼自天宫。 鳌呿大海三山动,狮吼危巅万兽空。 待漏早期惊假寐,求衣宵起寤宸聪。 须臾浊雾都收歛,唤出扶桑皎日红。
shì hūn hūn zuì mèng zhōng   shēng zhèn hàn tiān gōng  
áo hǎi sān shān dòng   shī hǒu wēi diān wàn shòu kōng  
dài lòu zǎo jīng jiǎ mèi   qiú xiāo chén cōng  
zhuó dōu shōu hān   huàn chū sāng jiǎo hóng