闻王惠州紫诠筑子日亭于罗浮绝顶歌以寄之

清代 陈恭尹
我昔深春上衡岳,千峰万峰如玉琢。雪压松篁尽倒垂,杖头一拨飞冰雹。 祝融古殿在中峰,皎若琼瑶生四角。石墙铁瓦大如席,巨木为椽全不桷。 侧听唯有风怒号,仰视分明天一握。南归与客入罗浮,腊尽绵衣寒未觉。 三更观日坐飞云,露宿终宵殊龊龊。福地那能久寂寥,使君五马来河朔。 山灵留意俟奇人,大雪飞空洒行幄。诸溪生骨不成流,有酒如渑亦须涸。 同行宾客多英贤,儒衣僧衲皆沾渥。豪吟总作金石声,瑶池直奏钧天乐。 纪游示我诗一卷,更道新亭命工斫。亭成榜以子日名,盛事千秋良不数。 蓬瀛来此几星霜,绝顶谁为问硗埆。童儿垒石作浮图,樵斧无时加击㧻。 一朝杰构得未曾,四百名峰增卓荦。元阳之生正在子,天心来复还先剥。 日月精华吸最初,神仙老易非殊学。重檐深覆欲经久,土墄因仍制宜朴。 石楼大小互相望,上界仙坛为犄角。雨馀飞瀑响渐多,暖后黄精亦堪斸。 为公拟续春深游,亭中卧待天鸡喔。
shēn chūn shàng héng yuè   qiān fēng wàn fēng zhuó xuě sōng huáng jǐn dǎo chuí   zhàng tóu fēi bīng báo
zhù róng diàn 殿 zài zhōng fēng   jiǎo ruò qióng yáo shēng jiǎo shí qiáng tiě   wèi chuán quán jué
tīng wéi yǒu fēng háo   yǎng shì fēn míng tiān nán guī luó   jǐn mián hán wèi jué
sān gēng guān zuò fēi yún   宿 zhōng xiāo shū chuò chuò néng jiǔ liáo   shǐ 使 jūn lái shuò
shān líng liú rén   xuě fēi kōng xíng zhū shēng chéng liú   yǒu jiǔ miǎn
tóng háng bīn duō yīng xián   sēng jiē zhān háo yín zǒng zuò jīn shí shēng   yáo chí zhí zòu jūn tiān
yóu shì shī juàn   gèng dào xīn tíng mìng gōng zhuó tíng chéng bǎng zi míng   shèng shì qiān qiū liáng shù
péng yíng lái xīng shuāng   jué dǐng shuí wèi wèn qiāo què tóng ér lěi shí zuò   qiáo shí jiā zhuó
zhāo jié gòu wèi céng   bǎi míng fēng zēng zhuó luò yuán yáng zhī shēng zhèng zài zi   tiān xīn lái huán xiān
yuè jīng huá zuì chū   shén xiān lǎo fēi shū xué zhòng yán shēn jīng jiǔ   yīn réng zhì
shí lóu xiǎo xiāng wàng   shàng jiè xiān tán wèi jiǎo fēi xiǎng jiàn duō   nuǎn hòu huáng jīng kān zhǔ
wèi gōng chūn shēn yóu   tíng zhōng dài tiān ō