闻唐陶山明府重修桃花庵感赋用原韵 其一
遗祠重为拂埃尘,补种夭桃几树新。红粉也知怜国士,青衫偏是困才人。
不逢良木宁求荫,肯为黄金便屈身。纵酒佯狂聊玩世,笙歌队里老青春。
yí
遗
cí
祠
zhòng
重
wèi
为
fú
拂
āi
埃
chén
尘
,
bǔ
补
zhòng
种
yāo
夭
táo
桃
jǐ
几
shù
树
xīn
新
hóng
。
fěn
红
yě
粉
zhī
也
lián
知
guó
怜
shì
国
qīng
士
,
shān
青
piān
衫
shì
偏
kùn
是
cái
困
rén
才
人
。
bù
不
féng
逢
liáng
良
mù
木
níng
宁
qiú
求
yīn
荫
,
kěn
肯
wèi
为
huáng
黄
jīn
金
biàn
便
qū
屈
shēn
身
zòng
。
jiǔ
纵
yáng
酒
kuáng
佯
liáo
狂
wán
聊
shì
玩
shēng
世
,
gē
笙
duì
歌
lǐ
队
lǎo
里
qīng
老
chūn
青
春
。