闻苏先生除校书郎喜而为诗并招王子中

宋代 张耒
绩溪仙翁若秋鹤,有喙不向腥膻啄。 几年戢翼大江南,下看纷纷飞燕雀。 亲携杖拂呵禅祖,自伐松根出灵药。 世人真自为公忙,公宁有意人间乐。 嗣皇继明登俊彦,诏遣雠书天禄阁。 江山气象满收贮,倾倒归来开万橐。 咸韶无声嗟已久,野鼓羌弦自宫角。 当令鸾凤见文章,却遣丘陵仰山岳。 王郎萧萧好文笔,一世清名推卫乐。 岭头梅发始辞家,坐见长安秋叶落。 滞留穷县许过我,季心不负千金诺。 何为岁晚尚迟留,庭下寒篁还解箨。 我老栖栖亦何事,一官未足充藜藿。 读书把笔工无益,执板折腰心已怍。 顽疏一味难鞭警,妙道多生欲穿凿。 惟君所事与我同,他日相从郑君学。
xiān wēng ruò qiū   yǒu huì xiàng xīng shān zhuó  
nián jiāng nán   xià kàn fēn fēn fēi yàn què  
qīn xié zhàng chán   sōng gēn chū líng yào  
shì rén zhēn wèi gōng máng   gōng níng yǒu rén jiān  
huáng míng dēng jùn yàn   zhào qiǎn chóu shū tiān  
jiāng shān xiàng mǎn shōu zhù   qīng dǎo guī lái kāi wàn tuó  
xián sháo shēng jiē jiǔ   qiāng xián gōng jiǎo  
dāng lìng luán fèng jiàn wén zhāng   què qiǎn qiū líng yǎng shān yuè  
wáng láng xiāo xiāo hǎo wén   shì qīng míng tuī wèi  
lǐng tóu méi shǐ jiā   zuò jiàn cháng ān qiū luò  
zhì liú qióng xiàn guò   xīn qiān jīn nuò  
wéi suì wǎn shàng chí liú   tíng xià hán huáng hái jiě tuò  
lǎo shì   guān wèi chōng huò  
shū gōng   zhí bǎn zhé yāo xīn zuò  
wán shū wèi nán biān jǐng   miào dào duō shēng chuān 穿 záo  
wéi jūn suǒ shì tóng   xiāng cóng zhèng jūn xué