闻石屋彭君置生棺有感为赋四诗 其四

明代 唐顺之
吾与尔皆梦,相看一笑时。拘拘亦何恶,役役尚如斯。 丛桂山中约,枯槎海上期。胡为更羁绁,有愧故人知。
ěr jiē mèng   xiāng kàn xiào shí è   shàng    
cóng guì shān zhōng yuē   chá hǎi shàng wéi gèng xiè yǒu   kuì rén zhī