温泉行

唐代 韦应物
出身天宝今年几,顽钝如锤命如纸。作官不了却来归, 还是杜陵一男子。北风惨惨投温泉,忽忆先皇游幸年。 身骑厩马引天仗,直入华清列御前。玉林瑶雪满寒山, 上升玄阁游绛烟。平明羽卫朝万国,车马合沓溢四鄽。 蒙恩每浴华池水,扈猎不蹂渭北田。朝廷无事共欢燕, 美人丝管从九天。一朝铸鼎降龙驭,小臣髯绝不得去。 今来萧瑟万井空,唯见苍山起烟雾。可怜蹭蹬失风波, 仰天大叫无奈何。弊裘羸马冻欲死,赖遇主人杯酒多。
chū shēn tiān bǎo jīn nián   wán dùn chuí mìng zhǐ zuò guān liǎo què lái guī  
hái shì líng nán běi fēng cǎn cǎn tóu wēn quán   xiān huáng yóu xìng nián
shēn jiù yǐn tiān zhàng   zhí huá qīng liè qián lín yáo xuě mǎn hán shān  
shàng shēng xuán yóu jiàng yān píng míng wèi cháo wàn guó   chē chán
méng ēn měi huá chí shuǐ   liè róu wèi běi tián cháo tíng shì gòng huān yàn  
měi rén guǎn cóng jiǔ tiān zhāo zhù dǐng xiáng lóng   xiǎo chén rán jué
jīn lái xiāo wàn jǐng kōng   wéi jiàn cāng shān yān lián cèng dèng shī fēng  
yǎng tiān jiào nài qiú léi dòng   lài zhǔ rén bēi jiǔ duō