闻蛩二首

宋代 张耒
晚风庭竹已秋声,初听空阶蛩夜鸣。 流落天涯聊自得,今宵为尔感平生。
wǎn fēng tíng zhú qiū shēng   chū tīng kōng jiē qióng míng  
liú luò tiān liáo   jīn xiāo wéi ěr gǎn píng shēng